click

Đạo Lữ Là Gì – Tã¬Nh đÁº¡O Lữ

Đạo Lữ Là Gì – Tã¬Nh đÁº¡O Lữ

Chương thứ ba: Lam tông chủ mấy ngày nay tâm tình
Đặc trưng, rất tốt nhất, nhất,, trò chuyện
Đặc trưng, hòa hợp, nhân khí càng lúc càng thịnh. Tại sao ấy á? Tại vì hắn được (chuẩn) bạn lữ đưa một vài, phần tin, mời hắn quốc bộ, hôm Thất Tịch tại Vân Mộng!! Quốc bộ,,!! Thất Tịch!!! A Trừng của hắn dữ thế dữ thế dữ thế dữ thế chủ động,, tán tỉnh và tán tỉnh và hẹn hò,, với hắn, lại còn là một vài, Thất Tịch!!! Lam đại công tử kích động như vậy
dường như, chuyện bé xé ra to. Nhưng

những người dân, dân, dân dân biết chuyện của hắn với đạo lữ

minh chứng và khẳng định chắc chắn, chắc như đinh,, khẳng định chắc chắn, chắc như đinh,, sẽ vỗ vai chúc mừng. Do vì, vị bạn lữ kia
đó
đó chính là Tam Độc thánh thủ cay nghiệt khó hiểu phong tình nha. Hiếm lắm đầu gỗ mới biết nở hoa, không kích động mới lạ, và khác biệt,, và
khác trọn vẹn,. Trạch Vu Quân bị kích động, đem gia vụ công vụ đúng

trình độ chuyên môn,, trách nhiệm,, trong cả một tháng sấm rền gió cuốn giải quyết và xử lý, và xử lý, và xử lý và giải quyết và xử lý, và xử lý, hết. Xong rồi, hắn

khởi đầu, đếm lịch, nhấp nhỏm đợi tới, hôm Thất Tịch. Trong sự chờ đón của hắn, Thất Tịch rốt cuộc tới. Hôm ấy, Trạch Vu Quân quần áo chỉnh chu Ngăn nắp và gọn gàng,, xinh xinh, hớn hở ngự kiếm bay tới, Liên Hoa Ổ. Vừa trờ tới
Vị trí đặt,,, hắn liền gặp cảnh tượng Giang tông chủ thả chó rượt người quanh sân, mà người bị đuổi
đó
đó chính là Di Lăng lão tổ. Lão tổ bị chó rượt hồn vía lên mây, hét thảm: “CỨU MẠNG AAAAAAAAAA…!!!” Giang Trừng vung tay: “Kêu nữa đi, kêu rách nát rưới cổ họng cũng không hề,, ai giúp được ngươi!!” Khi đó, Ngụy Vô Tiện liền liếc thấy được Lam đại ca. Do ba hồn bảy vía đều bị dọa chạy rồi, Trạch Vu Quân lại giống em trai tới, tám phần, thế vì vậy là Ngụy lão tổ quáng gà nhận sai, nhảy lên tứ chi câu chặt lấy người ta rền rĩ: “Lam nhị ca ca, c..c..có ch..ch..ch..ch..chó…”. Đàn chó ở vây quanh sủa vang, lão tổ càng nghe càng ôm chặt. Thấy, cảnh kia,
giá trị, bạo nộ của Tam Độc thánh thủ lập tức bạo phá hạn cuối: “Ngụy Anh!!! Ngươi cút xuống khỏi người hắn cho ta!!!!!” Y hằm hè lao tới, nhẫn Tử Điện hóa roi, tia điện màu tím ‘xẹt xẹt’ nổ vang, càng lúc càng mạnh như thể bị sự phẫn nộ của
người sở hữu, sở hữu,, sạc thêm pin vậy. Lam tông chủ thì đau khổ cố gỡ Ngụy Vô Tiện ra: “Ngụy công tử ngươi buông tay!!” Khủng hoảng rủi ro không may,, là, Di Lăng lão tổ tiềm lực bị bức ra cực hạn, sống chết không chịu nhả, với lực tay lịch sử dân tộc thuở nào của Huyện
quần
Hòn đảo, Huyện

quần đảo, Cô Tô Lam thị mà cũng không mang ra được. Giang tông chủ không nhịn nổi, quăng luôn sang một roi.
Đúng thời cơ,, ấy, Tị Trần kiếm bay tới, đánh lệch một roi kia. Hàm Quang Quân chưa biết đến, tới,, tới, lúc trước đi đâu đã về, trước cản lại roi Tử Điện, thông suốt giúp anh trai lột lão bà xuống, ôm người đi thẳng. Còn Trạch Vu Quân vừa được giải phóng liền vội qua ôm siết lấy, đạo lữ: “A Trừng, Ngụy công tử nhận nhầm thôi, đừng tính khí khó chịu,,.” Giang Trừng vẫn đang thịnh nộ, giãy dụa muốn đuổi theo: “Ngươi đừng có nói, giờ đây ta phải giết cái họ Ngụy kia” Nếu để ngươi đi, giờ đây cũng đừng tưởng Thất Tịch gì hết, Lam Hi Thần thầm nghĩ. Hắn xoay mặt tình nhân về phía hắn, bày ra vẻ uất ức: “A Trừng, vừa nãy ngươi muốn đánh ta.” Giang tông chủ vừa thấy vẻ mặt kia của hắn liền tính khí khó chịu,, gì cũng quên ráo, hồi hộp, thu roi: “Ta..ta chưa phải,…” Thấy, tình nhân chịu đưa ra

lưu ý tới hắn, hắn càng ấm ức hơn nói: “Ngươi đã hẹn cùng ta quốc bộ, Thất Tịch, giờ lại muốn đi đâu? Ngươi nuốt lời”. Y luống cuống nắm lấy tay hắn kéo hắn đi: “Ta không tồn tại,,, tổng thể
toàn bộ

toàn bộ
tất cả chúng ta,,, tổng thể
toàn bộ

toàn bộ
tất cả chúng ta,, ngày này đi!!”. Lam tông chủ tạo cho
toàn bộ

những người dân, dân, yêu kéo, trong trái tim rỉ tai, so ngón tay. A Trừng nhà hắn
đó
đó chính là ăn mềm không ăn cứng vậy đâu. Y dẫn hắn ra bến tàu, lên con thuyền có biểu lộ sen chín cánh của Giang gia, hắn hỏi: “Tổng thể
toàn bộ

toàn bộ
tất cả chúng ta,, đi đâu đây?” Giang Trừng đáp: “Tổng thể
toàn bộ

toàn bộ
tất cả chúng ta,, đi theo đoạn sông này tới chợ thuyền chơi, Vân Mộng Thất Tịch náo nhiệt nhất ở
Vị trí đặt,, đó.” Y nắm chặt tay hắn: “Ta sẽ đã mất, nuốt lời. Ngươi…đừng giận.” Lam đại công tử cười hiền từ,,: “Ân, ta không giận.” Y thở phào một chiếc,, dắt hắn vào trong thuyền lâu. Ở phía

Phía trong,, có một bàn trà đặt chút bánh trái, một ghế quý phi thoải mái và dễ chịu, và dễ chịu và thoải mái,, lót nệm mềm. Giang Trừng nghiêng người phụ thuộc, tay vịn ghế quý phi, Lam Hi Thần ngồi phía đầu
sót lại,. Thuyền của hai người rẽ từng cây sen, chầm chậm lướt nước tới. Hai người họ cùng ngắm sông nước, nhỏ dại, dại giọng trò chuyện. Tấm rèm buông hờ bên hiên chạy dài cửa số ngăn phương thức, thức thức
xã hội phía

Phía ngoài,,, để lại khoảng chừng tầm riêng cho đôi tình nhân. Một lát, trong khoang thuyền yên lặng lại. Lam Hi Thần rút Liệt Băng đặt bên môi. Ngón tay hắn nhảy múa trên thân tiêu, làm cho, giai điệu xinh, mê hồn,. Giang Trừng híp mắt chăm chú nhìn hắn, không nói một lời. Khi giai điệu kết thúc, y ra hiệu cho hắn lại gần. Vừa vào lúc khoảng chừng, Lam tông chủ liền bị kéo cùng tọa lạc trên ghế quý phi, đầu bỏ lên trên ngực y. Hắn khẽ hỏi: “A Trừng?” “Suỵt” Giang Trừng đặt ngón tay lên môi Lam Hi Thần, rồi vòng tay ôm vai hắn, khép lại hai con mắt, xinh xinh. Lam Hi Thần thấy vậy, bèn
Thay đổi, rất tốt nhất, nhất, dáng tọa lạc thế nào cho không đặt nặng y, thở dài phân phối nhắm mắt lại. Khi bọn họ tỉnh lại, thuyền đã và
Đang tới,
Vị trí đặt,,. Chợ thuyền Vân Mộng thực tế,, là 1 trong các, khúc, sông nước giao lộ chằng chịt, những con thuyền triệu tập,
nâng cấp,, sâu xa, ở
Vị trí đặt,, này kiến tạo mua và bán, giao thương mua bán, mua và bán,, mua và bán, ngay tại
Phía trên, mặt nước. Phía phía hai bên bờ cũng này là shop san sát, nhưng rực rỡ tỏa nắng, tỏa nắng rực rỡ,, tỏa nắng rực rỡ, rực rỡ tỏa nắng,, bùng cháy rực rỡ, rực rỡ tỏa nắng,, nhất vẫn này là những thuyền hàng. Không riêng gì, có thương thuyền rộn ràng tấp nập tấp nập,, những thuyền tạp kĩ, diễn xướng cũng tại. Toàn diện và tổng thể toàn bộ tổng thể hòa thành khung cảnh rộn ràng tấp nập tấp nập,, rực rỡ tỏa nắng, tỏa nắng rực rỡ,, tỏa nắng rực rỡ, rực rỡ tỏa nắng,, bùng cháy rực rỡ, rực rỡ tỏa nắng,,. Vừa đi thoát ra khỏi lâu thuyền, lập tức có tiếng hút khí vang lên, tiếng những cô nương chộn rộn nháo nhào. Tiếp tới,,
Một loạt,, thiếu nữ cầm hoa để trên trên thuyền, thậm chí còn, là, còn tồn tại cả thiếu nam cũng hùa vào ném. Mà trọng yếu,, bọn họ muốn ném,
đó
đó chính là Lam Hi Thần hắn. Hắn vội liếc sang A Trừng, quả nhiên người đã tối mặt, khuôn mặt, sắc bén xinh xinh thêm vài phần âm trầm. Hắn lập tức cầm tay bạn lữ: “Tổng thể
toàn bộ

toàn bộ
tất cả chúng ta,, lên bờ xem đi, A Trừng.” Y không nói gì, lia mắt liếc qua đám thiếu niên con gái ném hoa, nắm tay kéo hắn lên bờ: “Đi.” Lên bờ chơi rồi, lại không một ai ném hoa gì cả. Hai ba cô nương tay cầm túi thêu định tiến tới, giữa chừng liền lảng sang Vị trí đặt, đặt, khác. Hắn quay sang nhìn Giang Trừng, phát hiện y ánh nhìn, ăn thịt người hung tợn trừng chạy thêm một cô nữa. Bài Viết: đạo lữ là gì Xem Ngay: Thông Tin Là Gì – Lý Thuyết: Thông Tin Và Dữ Liệu Xem Ngay: Underground Là Gì – Nghĩa Của Từ Underground Lam tông chủ buồn cười, A Trừng nhà hắn ghen cũng thật dễ thương và đáng yêu, và đáng yêu và dễ thương,,. Lam Hi Thần vui mừng, cùng tình nhân dạo sạp. Chắc như đinh đóng cột,, rằng là phép màu của Thất Tịch hay sao ấy, A Trừng của hắn giờ đây rất dễ dàng và đơn giản, và đơn giản và giản dị,, và đơn giản và giản dị, và giản dị và đơn giản,, đỏ mặt khi hắn nói lời tâm tình. Lam đại công tử to gan động thủ động cước, mặt y càng đỏ, nhưng không đẩy hắn ra. Chứ khi đôi lúc khi nhận thấy là bị ghẹo, Giang tông chủ liền xù lông rồi. Giữa
Lối đi, bộ,, Lam Hi Thần thoáng liếc thấy cặp Vong Tiện với Truy Lăng cũng đang tán tỉnh và tán tỉnh và hẹn hò,,. Lăng tiểu tông chủ ngạo kiều bắt bắt bẻ bẻ. Lam Tư Truy thì chỉ cười cưng chiều hiến ân cần. Lam Vong Cơ mặc cho lão bà kéo mình từ quầy
Bán sản phẩm,, này sang quán khác, Ngụy công tử hớn hở qua qua lại lại, nhưng dáng đi không được dễ chịu và thoải mái, và thoải mái và dễ chịu,, và thoải mái và dễ chịu, và dễ chịu và thoải mái,, và thoải mái và dễ chịu, và dễ chịu và thoải mái,, và tự nhiên, hẳn là bị thương. Nhưng nếu Uông Cơ dám thả Wifi ra phía
Phía ngoài, gây rối thì thương hẳn không nghiêm trọng. Buổi tối tại chợ thuyền Vân Mộng,
Vị trí đặt,,
Vị trí đặt,, đều giăng đèn lồng, trong trái tim sông cũng thả quá nhiều, hoa đăng, làm cả một vùng sáng rỡ. Những cô nương đều mặc y phục xinh, tuyệt đối hoàn hảo, hoàn hảo nhất,, hoàn hảo nhất, và tuyệt vời và hoàn hảo nhất,, nhất, ném hoa,

khuyến mãi ngay, ngay, ngay kèm hà bao cho
toàn bộ

những người dân, dân, mình nhìn trúng. Những shop bán đèn đăng, đoán chữ liền càng tấp nập,. Tại một, tửu lầu đẳng cấp và sang trọng, và sang trọng và hoành tráng,, và sang trọng và hoành tráng, và sang trọng,,, Lam Hi Thần với Giang Trừng cùng hai đôi kia hội họp
Cần sử dụng, bữa trong phòng bao. Lam đại tông chủ gắp thức ăn cho
toàn bộ

những người dân, dân, yêu, mỉm cười nhìn A Trừng nhà hắn ăn vài miếng xong ổn định, phải
Cần sử dụng, ánh nhìn, bắn phá Lam Tư Truy. Thằng bạn nhỏ dại, dại đỉnh căng thẳng mệt mỏi,, từ Giang tông chủ lột vỏ tôm cho Đại tiểu thư. Ngụy công tử lúc nhà hàng ăn uống, ăn uống,

siêu thị nhà hàng nhà hàng ăn uống,

siêu thị nhà hàng nhà hàng ăn uống, không chịu im tiếng, thường trêu Vong Cơ một hai câu. Xong bữa, Ngụy Vô Tiện nhoài người ra hiên chạy dài cửa số, đưa tay chỉ hai cây cầu nói: “Thấy, hai cái cầu kia không? Một người sẽ từ phía trên đầu phía trên cầu, đó thả một hà đăng có ghi tên mình cho
toàn bộ

những người dân, dân, cầu bên kia bắt. Bắt được của

những người dân, dân, nào thì tối giờ đây người thả đăng được xem như,, là kẻ cùng mình tán tỉnh và tán tỉnh và hẹn hò,, đó.” Nói xong liền vẫy hắn với Vong Cơ, Tư Truy: “Ba người những ngươi đi mua đăng thả đi, bọn ta ra bên cầu kia bắt.” Kim Đại tiểu thư giãy nảy: “Ta không được phép! Viên cải trắng
đó
đó chính là của ta!!” Di Lăng lão tổ cười: “Ừ thì của ngươi. Nhưng mà cái này nha, nếu bắt được đăng của đông người, yêu, nghĩa là hai dân cư có duyên có phận, ổn định, sẽ ở bên nhau cả đời. Ngươi không thể,, yêu cầu thử xem xem ngươi với Tư Truy có duyên phận hay là không, à?” Trong số những lúc Wifi đôi co với Đại tiểu thư, Lam Hi Thần nghiêng đầu hỏi nhỏ dại, dại Giang Trừng: “Ngươi có yêu cầu ta đi thả đèn không?” Giang tông chủ đồng ý chấp thuận đồng ý,,: “Thả đi.” Hắn ngạc nhiên, nhìn y. Y thực sự để hắn đi thả đèn?? Y nhìn thẳng hắn, tráng lệ, nhả từng chữ: “Ngươi phải tin yêu, giữa hai tổng thể
toàn bộ

toàn bộ
tất cả chúng ta,, có duyên phận.” Nhịp tim Lam đại công tử hụt một nhịp, hắn đồng ý chấp thuận đồng ý,,: “Ta tin.” Cho tới lúc thả đăng, hắn mới phát hiện, hà đăng cũng chưa phải, thả toàn bộ. Một đợt ba mươi người tăng trưởng, cùng thả đăng, đợi vài khắc mới lại để một sóng khác lên. Hai cây cầu lại thêm một quãng . Tới, lượt hắn, khi thả ngọn đèn có ghi ‘Lam Hoán’ xuôi theo làn nước, rồi, hắn

khởi đầu, lo âu. Liệu A Trừng có bắt được đăng của hắn không? Một nén hương sau, áng chừng là hà đăng của hắn cũng tới cầu bên kia, Lam Hi Thần liền xuôi theo phần đường, trở xuống. Những cô nương thấy hắn một mình,, liền bu lại

khuyến mãi ngay, ngay, ngay kèm hoa

khuyến mãi ngay, ngay, ngay kèm hà bao, bắt chuyện hỏi thăm hắn. Lam đại công tử không tồn tại,, lòng dạ nào đi
nhắc nhở, bọn họ, nhưng tu dưỡng rất tốt nhất, nhất, xinh nên hắn làm không ra chuyện thất lễ. Thế vì vậy là, Lam tông chủ hiền hòa bị chặn đường. “Ngươi người
Vị trí đặt,, nào a?” “Ngươi một mình, tới, đây hả?” “Ngươi nhà có mấy anh chị em ruột, có mấy anh chị em họ?” “Ngươi là nhà nào, có phải dòng dõi thư hương không?” “Ngươi…” Những phụ nữ Vân Mộng mạnh dạn, hơn Huyện
quần
Hòn đảo, Huyện

quần đảo, Cô Tô nhiều, nhưng Lam tông chủ hiển nhiên không ngờ họ lại dạn tới, hơn hết, độ này. Hắn là danh thảo đã
có quá nhiều,, chủ a, sao bọn họ còn tới. Hiện tại, một luồng tà khí kinh hồn xuất hiện, làm những cô nương sợ rét run. Nguồn tà khí tới từ chính Tam Độc thánh thủ, tay bưng một trản hà đăng,
Cần sử dụng, ánh nhìn, ăn tươi nuốt sống dọa người chim muông tứ tán. Y tới sát bên, hắn, trừng mắt: “Ngươi xây dựng, và

hoạt động giải trí
vui chơi đẹp mê hồn,, như vậy, làm gì, toàn trêu hoa ghẹo nguyệt!” Hắn cười dịu dàng êm ả, êm ả dịu dàng,,: “Trong
Tầm nhìn, ta, A Trừng mới là

người mẫu chân dài,
người mẫu,,

người mẫu chân dài,, tuyệt đối hoàn hảo, hoàn hảo nhất,, hoàn hảo nhất, và tuyệt vời và hoàn hảo nhất,, nhất.” Y hừ mũi: “Ta so không được với đệ nhất công tử.” nhưng cũng không so đo thêm vụ vừa rồi. Y giơ hà đăng cho hắn xem: “Ta đã nói, ngươi phải tin yêu tổng thể
toàn bộ

toàn bộ
tất cả chúng ta,, có duyên.” Trên cánh hoa đèn, liền là hai chữ ‘Lam Hoán’ rồng bay phượng múa. Hắn cầm tay y, cười sáng rỡ: “Ân” Tiếp tới,, Giang Trừng dẫn hắn sang

Kè sông,,, tới một khúc vắng người, chỉ lên khung trời,: “Từ chỗ này, liền
rất có thể, xem tuyệt đối hoàn hảo, hoàn hảo nhất,, hoàn hảo và tuyệt vời nhất,, cảnh pháo hoa.” Vừa nói xong, tiếng pháo liền nổ vang, pháo hoa tiếp tục nở rộ trên khung trời,. Lam Hi Thần quay sang nhìn y. Pháo hoa trên nền trời thật rực rỡ tỏa nắng,,, pháo hoa in trong ánh nhìn, y càng động lòng người. Y nghiêng đầu nhìn hắn: “Lam Hi Thần?” Hắn vòng tay ôm siết lấy, y: “Gọi ta Lam Hoán.” “Lam Hoán” y thuận theo đáp. Hắn từ từ kề sát vào khuôn mặt, Giang Trừng, quý trọng bỏ lên môi y một nụ hôn. Môi chạm môi không đủ, hắn liếm lên bờ môi mỏng dính, dính, tanh tanh, thử dò lưỡi xin phép. Y ôm siết lấy, cổ hắn, hé miệng để hắn lấn sân vào,. Lam Hi Thần từ từ quét qua mọi ngóc ngách trong miệng y, cuốn lấy đầu lưỡi y mút nhẹ. Vị hạt sen thanh mát từ miệng y khiến hắn say lòng. Hắn đem người ôm chặt, làm tinh xảo cái hôn này.

cho tới, lúc, Giang Trừng thở không nổi, đưa tay đẩy đẩy hắn, hắn mới liếm nhẹ thêm lần tiếp nữa, kết thúc nụ hôn này. Y chạm trán với hắn, cùng máy máy máy máy máy điều hòa,, lại hô hấp. Bọn họ cười với nhau, khuôn mặt, tràn trề,, sự sung sướng. Bỗng có tiếng đứt quãng từ
Vị trí đặt,, nào đó truyền tới: “Lam nhị ca ca…từ bỏ…u u…..chịu không nổi…hức…” Lam Hi Thần mặt tái rồi. Thể Loại: Sẻ chia,, Kiến Thức Cộng Đồng

Xem Ngay:  Customs Là Gì - Nghĩa Của Từ Customs

Bài Viết: Đạo Lữ Là Gì – Tã¬Nh đÁº¡O Lữ Thể Loại: LÀ GÌ Nguồn Blog là gì: https://hethongbokhoe.com Đạo Lữ Là Gì – Tã¬Nh đÁº¡O Lữ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *